Có những vùng đất không chỉ đẹp bởi cảnh sắc, mà còn đẹp bởi ký ức. Hà Giang của 30 năm trước là một Hà Giang rất khác: chậm rãi, nguyên sơ và gần như tách biệt với thế giới ồn ào ngoài kia. Khi những cung đường đèo còn nhiều đất đá, khi du lịch chưa trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, miền đá ấy sống theo một nhịp riêng – trầm lặng nhưng đầy sức sống.
Quản Bạ năm 1997 – Cổng trời của những ngày xưa cũ
Nhắc đến Hà Giang của thập niên 90, không thể không nhắc tới Quản Bạ năm 1997 – khi nơi đây vẫn còn là một vùng cao yên ả, ít dấu chân du khách. Cổng Trời Quản Bạ khi ấy không có nhiều hàng quán, không có những điểm check-in rực rỡ như bây giờ. Chỉ có mây trắng lững lờ trôi qua đỉnh núi, con đường nhỏ uốn lượn quanh sườn đèo và những mái nhà trình tường thấp thoáng giữa thung lũng.
Núi Đôi Cô Tiên ngày ấy hiện lên tròn đầy, hoang sơ, bao quanh là ruộng nương và những triền ngô xanh mướt. Người dân chủ yếu đi lại bằng xe máy cũ hoặc thậm chí là đi bộ, gùi hàng trên lưng. Chợ phiên Quản Bạ họp đơn sơ, mộc mạc – nơi bà con dân tộc Mông, Dao, Tày… gặp gỡ, trao đổi nông sản và chuyện trò.
Không có nhiều dịch vụ du lịch, không có homestay, resort san sát, Quản Bạ năm 1997 giữ cho mình một vẻ đẹp thuần khiết. Đó là vẻ đẹp của tiếng gà gáy sáng sớm giữa thung lũng, của làn khói bếp bay lên từ những căn nhà đất, của tiếng trẻ con nô đùa trên con đường đất đỏ. Một Quản Bạ bình dị nhưng đủ khiến bất cứ ai từng đi qua đều nhớ mãi.
Thị xã Hà Giang năm 1997 – Nhỏ bé nhưng đầy sức sống
Trở lại Thị xã Hà Giang năm 1997 – trung tâm hành chính của tỉnh khi ấy vẫn còn khá nhỏ bé. Những con đường chưa đông đúc, xe cộ thưa thớt, nhà cao tầng gần như chưa xuất hiện nhiều. Phố xá giản dị với những dãy nhà thấp tầng, mái ngói cũ, bảng hiệu đơn sơ.
Sông Lô vẫn chảy hiền hòa qua thị xã, hai bên bờ là những hàng cây xanh và nhịp sống chậm rãi. Buổi sáng, người dân đạp xe đi làm, trẻ em mặc đồng phục đến trường trên những chiếc xe đạp mini. Không khí trong lành, ít khói bụi, ít tiếng còi xe – tất cả tạo nên một bức tranh đô thị miền núi thanh bình.
Thị xã khi ấy chưa có nhiều khách sạn lớn, chưa có những quán cà phê view đẹp hay các dịch vụ du lịch phát triển như hiện nay. Nhưng chính sự giản đơn ấy lại tạo nên một Hà Giang rất “thật” – nơi con người gần gũi, hiền hòa và luôn sẵn sàng chào đón người lạ bằng nụ cười chân thành.
Hà Giang của quá khứ – nền tảng cho sự chuyển mình hôm nay
Nhìn lại hình ảnh Hà Giang 30 năm trước, có thể thấy rõ một hành trình đổi thay mạnh mẽ. Từ những con đường đất gập ghềnh đến những tuyến quốc lộ được mở rộng; từ một thị xã nhỏ bé đến thành phố Hà Giang khang trang; từ Quản Bạ hoang sơ đến điểm đến nổi tiếng trên bản đồ du lịch Việt Nam.
Nhưng giữa những đổi thay ấy, Hà Giang vẫn giữ được cốt lõi của mình: những dãy núi đá tai mèo hùng vĩ, những bản làng nép mình bên sườn núi, những phiên chợ rực rỡ sắc màu váy áo dân tộc. Sự phát triển không làm mất đi bản sắc, mà ngược lại còn giúp giá trị văn hóa được gìn giữ và lan tỏa rộng hơn.
Ngày nay, du khách đến Quản Bạ có thể dễ dàng dừng chân tại những homestay, resort xinh xắn, thưởng thức cà phê giữa biển mây và check-in những góc nhìn ngoạn mục. Thành phố Hà Giang cũng đã khoác lên mình diện mạo mới với nhiều dịch vụ, tiện ích hiện đại. Thế nhưng, đâu đó trong ký ức của những người từng sống và gắn bó với mảnh đất này, Hà Giang năm 1997 vẫn là một điều gì đó rất đặc biệt.
Giữ ký ức để trân trọng hiện tại
Những bức ảnh cũ về Quản Bạ, về Thị xã Hà Giang năm 1997 không chỉ đơn thuần là tư liệu. Chúng là minh chứng cho một giai đoạn lịch sử, cho những nỗ lực vượt khó của người dân vùng cao. Nhìn lại để thấy mình đã đi xa đến đâu, để thêm yêu và tự hào về hành trình phát triển của mảnh đất địa đầu Tổ quốc.
Hà Giang hôm nay sôi động hơn, nổi tiếng hơn, nhưng vẫn mang trong mình linh hồn của miền đá xưa. Và có lẽ, chính sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại ấy đã tạo nên sức hút rất riêng – một Hà Giang vừa hoài niệm, vừa đầy khát vọng vươn lên.
Nếu một ngày bạn đứng trên Cổng Trời Quản Bạ, ngắm mây trôi qua Núi Đôi, hay dạo bước bên dòng sông Lô giữa thành phố Hà Giang, hãy thử tưởng tượng khung cảnh của gần 30 năm trước. Bạn sẽ cảm nhận rõ hơn giá trị của từng cung đường, từng mái nhà, từng nụ cười nơi miền biên viễn.
Bởi Hà Giang không chỉ là điểm đến. Hà Giang là hành trình của ký ức, của đổi thay và của niềm tự hào. Cảm ơn chú Dũng đã gửi tới Balana Hà Giang những bức ảnh đầy xúc cảm của một Hà Giang bình dị trong ký ức!





















